Hỗ trợ trực tuyến

  • Hỗ trợ trực tuyến

    Hỗ trợ trực tuyến Hỗ trợ trực tuyến
  • Hotline:
  • Giải đáp thắc mắc

    Giải đáp thắc mắc Giải đáp thắc mắc
  • Hotline:
  • Thủ tục ĐK nhập học

    Thủ tục ĐK nhập học Thủ tục ĐK nhập học
  • Hotline:

Thống kê truy cập

Tin tức hàng ngày

Thực hiện công văn số 694/BGDĐT-GDMN về việc chấn chỉnh việc tổ chức cho trẻ làm quen với ngoại ngữ trong các cơ sở giáo dục mầm non. Kể từ tháng 3-2014 trường MN Tuổi Thơ ngừng các hoạt động cho trẻ làm quen với ngoại ngữ.
Vậy kính mong các bậc phụ huynh thông cảm.
****************************************
Thông báo
Trường MN Thăng Long Hà Nội tham gia hội thi "Đồ dùng đồ chơi tự làm cấp mầm non" tại quận Hai Bà Trưng được tổ chức từ ngày 19/2/2014 đến ngày 21/2/2014 tại Trường MN Quỳnh Mai. Trường MN Thăng Long Hà Nội đã được giải ba trong hội thi.

                      

********************************************************
 Kính gửi phụ huynh lớp: Mẫu giáo lớn
Các bài thơ, câu chuyện trẻ học từ ngày 03-03-2014 đến ngày 21-03-2014
Truyện: Chú đỗ con
Một chú Đỗ con ngủ khì trong cái chum khô ráo và tối om suốt một năm. Một hôm tỉnh dậy chú thấy mình nằm giữa những hạt đất li ti xôm xốp. Chợt có tiếng lộp độp bênngoài.
Ai đó?
Cô đây?
Thì ra cô Mưa Xuân đem nước đến cho Đỗ con được tắm mát, chú lại ngủ khì. Có tiếng sáo vi vu trên mặt đất làm chú tỉnh giấc. Chú khẽ cựa mình hỏi:
Ai đó?
Tiếng thì thầm trả lời chú: “ Chị đây mà, chị là Gió Xuân đây. Dậy đi em, mùa xuân đẹp lắm”. Đỗ con lại cựa mình. Chú thấy mình lớn phổng lên làm nứt cả chiếc áo ngoài. Chị Gió Xuân bay đi. Có những tia nắng ấm áp khẽ lay chú Đỗ con. Đỗ con hỏi:
Ai đó?
Một giọng nói ồm ồm, âm ấm vang lên:
Bác đây! Bác là Mặt trời đây, cháu dậy đi thôi, sang lắm rồi. Các cậu học trò cắp sách tới trường rồi đấy.
Đỗ con rụt rè nói
Nhưng mà trên đấy lạnh lắm.
Bác Mặt trời khuyên:
Cháu cứ vùng dậy đi nào.Bác sẽ sưởi ấm cho cháu, cựa mạnh vào. Đỗ con vươn vai một cái thật mạnh. Chú trồi lên khỏi mặt đất. Mặt đất sáng bừng ánh nắng xuân. Đỗ con xòe hai cánh tay nhỏ xíu hướng về phía mặt trời ấm áp.
+++++++++++++++++++++
Truyện: Sự tích bánh chưng, bánh giầy
Ngày xưa, đời Vua Hùng Vương thứ 6, sau khi đánh dẹp xong giặc Ân, vua có ý định truyền ngôi cho con.Nhân dịp đầu Xuân, vua mới họp các hoàng tử lại, bảo rằng: “Con nào tìm được thức ăn ngon lành, để bày cỗ cho có ý nghĩa nhất, thì ta sẽ truyền ngôi vua cho”.Các hoàng tử đua nhau tìm kiếm của ngon vật lạ dâng lên cho vua cha, với hy vọng mình lấy được ngai vàng. Trong khi đó, người con trai thứ 18 của Hùng Vương, là Lang Liêu có tính tình hiền hậu, lối sống đạo đức, hiếu thảo với cha mẹ. Vì mẹ mất sớm, thiếu người chỉ vẽ, nên ông lo lắng không biết làm thế nào.Một hôm, Lang Liêu nằm mộng thấy có vị Thần đến bảo: “Này con, vật trong Trời Đất không có gì quý bằng gạo, vì gạo là thức ăn nuôi sống con người. Con hãy nên lấy gạo nếp làm bánh hình tròn và hình vuông, để tượng hình Trời và Đất. Hãy lấy lá bọc ngoài, đặt nhân trong ruột bánh, để tượng hình Cha Mẹ sinh thành.” Lang Liêu tỉnh dậy, vô cùng mừng rỡ. Ông làm theo lời Thần dặn, chọn gạo nếp thật tốt làm bánh vuông để tượng hình Đất, bỏ vào chõ chưng chín gọi là Bánh Chưng. Và ông giã xôi làm bánh tròn, để tượng hình Trời, gọi là Bánh Dầỵ Còn lá xanh bọc ở ngoài và nhân ở trong ruột bánh là tượng hình cha mẹ yêu thương đùm bọc con cái.Đến ngày hẹn, các hoàng tử đều đem thức ăn đến bày trên mâm cỗ. Ôi thôi, đủ cả sơn hào hải vị, nhiều món ngon lành. Hoàng tử Lang Liêu thì chỉ có Bánh Dầy và Bánh Chưng. Vua Hùng Vương lấy làm lạ hỏi, thì Lang Liêu đem chuyện Thần báo mộng kể, giải thích ý nghĩa của Bánh Dầy Bánh Chưng. Vua cha nếm thử, thấy bánh ngon, khen có ý nghĩa, bèn truyền ngôi Vua lại cho lang Liêu con trai thứ 18. Kể từ đó, mỗi khi đến Tết Nguyên Đán, thì dân chúng làm bánh Chưng và bánh Dầy để dâng cúng Tổ Tiên và Trời Đất.
****************************************************
 Kính gửi các phụ huynh lớp: Mẫu giáo nhỡ
Các bài thơ, câu chuyện trẻ học từ ngày 03-03-2014 đến ngày 28-03-2014
Truyện: Chú đỗ con
Một chú Đỗ con ngủ khì trong cái chum khô ráo và tối om suốt một năm. Một hôm tỉnh dậy chú thấy mình nằm giữa những hạt đất li ti xôm xốp. Chợt có tiếng lộp độp bênngoài.
Ai đó?
Cô đây?
Thì ra cô Mưa Xuân đem nước đến cho Đỗ con được tắm mát, chú lại ngủ khì. Có tiếng sáo vi vu trên mặt đất làm chú tỉnh giấc. Chú khẽ cựa mình hỏi:
Ai đó?
Tiếng thì thầm trả lời chú: “ Chị đây mà, chị là Gió Xuân đây. Dậy đi em, mùa xuân đẹp lắm”. Đỗ con lại cựa mình. Chú thấy mình lớn phổng lên làm nứt cả chiếc áo ngoài. Chị Gió Xuân bay đi. Có những tia nắng ấm áp khẽ lay chú Đỗ con. Đỗ con hỏi:
Ai đó?
Một giọng nói ồm ồm, âm ấm vang lên:
Bác đây! Bác là Mặt trời đây, cháu dậy đi thôi, sang lắm rồi. Các cậu học trò cắp sách tới trường rồi đấy.
Đỗ con rụt rè nói
Nhưng mà trên đấy lạnh lắm.
Bác Mặt trời khuyên:
Cháu cứ vùng dậy đi nào.Bác sẽ sưởi ấm cho cháu, cựa mạnh vào. Đỗ con vươn vai một cái thật mạnh. Chú trồi lên khỏi mặt đất. Mặt đất sáng bừng ánh nắng xuân. Đỗ con xòe hai cánh tay nhỏ xíu hướng về phía mặt trời ấm áp.
++++++++++++++++++++++
Thơ: Che mưa cho bạn
Gió thổi dồn mây đen 
         Ông trời nổi sấm chớp 
         Mưa trút xuống ào ào 
Gà đi về nơi nào 
    Ôi gà con ướt lạnh! 
          Nhím liền đến bên cạnh 
 Lấy ô che cho gà 
  Ếch cũng đem ô ra 
    Ðể che mưa cho gà 
    Mưa tạnh, gió đi xa 
      Gà con cám ơn Nhím 
    Gà con cám ơn Ếch.
+++++++++++++++++++++++
Thơ: Cầu vồng
Chiếc cầu vồng bảy sắc
Uốn mình góc trời xa
Cầu vồng cũng có bạn
Cùng vươn qua mái nhà
Chiếc cầu vồng bảy sắc
Lung linh cong lên trời
Như lưng mẹ hôm sớm
Làm lụng chẳng nghỉ ngơi
Ơ kìa cầu vồng nhỏ
Còng lưng cõng cầu to
Như đôi bạn thân thiết
Chẳng xa nhau bao giờ.
++++++++++++++++++++++
Truyện: Sự tích mùa xuân
Bé có biết tại sao khi mùa Xuân về, ngoài vườn ngoài phố lại có nhiều hoa khoe sắc thế không? Ngày xửa ngày xưa, không có mùa Xuân đâu bé ạ. Một năm chỉ có ba mùa thôi nhé, mùa Hạ, mùa Thu, và mùa Đông. Người ta bảo rằng, mùa Xuân chỉ đến khi một chiếc cầu vồng nhiều mùa sắc xuất hiện và muôn hoa cùng đua nhau nở cơ!
Cầu vồng thì chỉ có vào mùa Hạ, khi ông mặt trời xuất hiện sau cơn mưa rào. Còn hoa thì nở rải rác quanh năm, rải rác khắp nơi trên trái đất nên không thể hẹn nhau cùng nở một lúc được. Vì thế, sau mùa Đông giá lạnh là đến ngay mùa Hạ nóng bức, thời tiết thay đổi đột ngột khiến cho muôn loài hết sức khổ sở. Ai cũng mong ước có một mùa ấm áp, nên ai cũng thích nghe câu chuyện về mùa Xuân và ước ao được đón mùa Xuân.
Có một chú Thỏ sống trong khu rừng xanh nọ với mẹ. Mỗi lần chuyển mùa, mẹ của Thỏ lại bị ốm. Thương mẹ quá, Thỏ con liền bàn với bác Khỉ già thông thái:
- Bác Khỉ ơi, hay là chúng ta hãy cùng nhau làm một chiếc cầu vồng thật đẹp để đón cô mùa Xuân đến với chúng ta?
- Nhưng làm bằng cách nào? – Bác Khỉ già đắn đo hỏi lại.
- Cháu sẽ rủ các bạn trong rừng góp những chiếc lông đẹp nhất để làm chiếc cầu vồng thật nhiều màu sắc.
Bác Khỉ đồng ý với Thỏ. Tin tức lan truyền đi khắp nơi. Muôn thú trong rừng đều muốn gặp mùa Xuân dịu hiền, ấm áp nên vui vẻ góp những màu sắc đẹp nhất. Nào là màu nâu của Gấu, màu vàng tơ của Hươu sao, màu xám của Sóc… Rồi chim Công, Vẹt, Vành Khuyên cũng góp những chiếc lông sặc sỡ của mình. Bầy cá cũng cử cá Chép mang đến một túi đầy vây cá lấp lánh sắc cầu vồng. Chim Sâu khéo tay bắt đầu kết nối những mảng màu với nhau để làm chiếc cầu vồng.
Trong khi đó, Thỏ lên đường đi tìm các loài hoa. Thỏ đi khắp nơi, băng qua hết khu rừng này đến khu rừng khác để gặp từng loại hoa, thuyết phục các loài hoa nở cùng một lúc để đón mùa Xuân về. Cảm động trước tấm lòng hiếu thảo của Thỏ dành cho mẹ, các loài hoa đều đồng ý sẽ tích tụ dưỡng chất để chờ chị Gió báo tin đồng loạt nở.
Một buổi sáng cuối mùa Đông, chim Sâu đã dệt xong những mảng màu cuối cùng. Chiếc cầu vồng xuất hiện làm muôn loài trên mặt đất xôn xao. Chị Gió nhanh chóng báo tin cho các loài hoa. Như đã hẹn, những nụ hoa lần lượt vươn lên, nở muôn màu rực rỡ. Cả mặt đất lộng lẫy sắc màu. Nàng mùa Xuân xinh đẹp đã đến với trái đất. Từ đó, trên trái đất có đủ bốn mùa Xuân, Hạ , Thu, Đông. Nếu để ý, các bé sẽ thấy các loài hoa đều khoe sắc rực rỡ khi những làn gió xuân nhè nhẹ thổi về.
Còn riêng chú Thỏ đáng yêu thì đã được mùa Xuân tặng một chiếc áo trắng tinh, mềm mại vì tấm lòng hiếu thảo và đã biết đoàn kết các bạn muông thú cùng các loài hoa để cùng nhau đón mùa Xuân về.
***************************************************
Kính gửi phụ huynh lớp: Mẫu giáo bé
Các bài thơ, câu chuyện trẻ học từ ngày 03-03-2014 đến ngày 28-03-2014
Thơ: Cây đào
 Cây đào đầu xóm
       Lốm đốm nụ hồng 
        Chúng em chỉ mong
     Mùa đào mau nở
       Bông đào nho nhỏ
        Cánh đào hồng tươi
    Hễ thấy hoa cười
Đúng là tết đến
++++++++++++++++++++++
Thơ: Nắng bốn mùa
  Dịu dàng và nhẹ nhàng
 Vẫn là chị nắng xuân
      Hung hăng, hay giận giữ
Là ánh nắng mùa hè
        Vàng hoe như muốn khóc
    Chẳng ai khác nắng thu
  Mùa đông khóc hu hu
  Bởi vì không có nắng.
***************
Thơ: Ông mặt trời óng ánh
Ông mặt trời óng ánh
Tòa nắng 2 mẹ con
Bóng con và bóng mẹ
Dắt nhau đi trên đường
Ông nhíu mắt nhìn em
Em nhíu mắt nhìn ông
Ông ở trên trời nhé
Cháu ở dưới này thôi
Hai ông cháu cùng cười 
Mẹ cười đi bên cạnh
Ông mặt trời óng ánh
************************************************
 Kính gửi phụ huynh lớp: Nhà trẻ
Các bài thơ, câu chuyện trẻ học từ ngày 10-03-2014 đến ngày 04-04-2014
Truyện: Thỏ con không vâng lời
Một hôm Thỏ mẹ dặn Thỏ con:
- Thỏ con của mẹ! Con ở nhà, chớ đi chơi xa, con nhé.
- Vâng ạ! Con ở nhà, con không đi chơi xa.
 
Nhưng bươm bướm bay đến. Bươm bướm gọi:
- Thỏ con ơi, ra vườn kia chơi đi! Ở đấy có cỏ này, có hoa này, thích lắm.
 
Thỏ con liền chạy theo bươm bướm. Thỏ con đi chơi mãi… chơi mãi… xa… thật xa…
Thế rồi Thỏ con quên cả lối về nhà. Thỏ con khóc hu hu và gọi: 
- Mẹ ơi! Mẹ ơi! 
 
Bác Gấu đi qua, thấy Thỏ con khóc. Bác dắt Thỏ về nhà. Thỏ mẹ chạy ra ôm Thỏ con. Thỏ con nói với mẹ:
- Mẹ! Mẹ dặn con ở nhà, con lại đi chơi xa, con xin lỗi mẹ.
+++++++++++++++++++++++
Truyện: Chị ong dũng cảm
Một buổi sáng đẹp trời, chị Ong đi dạo vườn hoa, nhìn thấy gà con đang cùng mẹ đi kiếm ăn, bèn hát gọi “ Trông kìa bạn gà con lông vàng, đi theo mẹ tìm ăn trong vườn, bạn gà ơi ăn nhanh lên, thóc vãi rồi thì sang bên này, bới đất tìm mổ giun ăn rồi cùng rủ nhau ta đi chơi, bạn gà con xinh xinh ơi”
Nghe tiếng hát gọi của chị Ong, gà con liền xin phép mẹ “ Mẹ ơi, cho con đi chơi với chị ong mẹ nhé!”
Gà mẹ đáp: “ Ừ con đi nhanh rồi về. Ong ơi! Con nhớ trông chừng em giúp bác nghe con”
Chị Ong đáp: “ Vâng ạ, thôi chúng con đi đây ạ”
Gà con và chị Ong dạo quanh khu vườn
Gà con nói: “ Ở đây nhiều hoa, nhiều bướm, Thích quá! Thích quá! Nhưng em lại đói bụng nữa rồi chị ơi!..”
Chị Ong: “ Ừ chị cũng đói bụng, mình tìm gì để ăn đi em”
Bỗng chị Ong thấy con Cáo đang rón rén, rón rén đến gần Gà con chị liền kêu lên:
Gà con ơi! Coi chừng Cáo.
Nghe có Cáo , Gà con hoảng hốt gọi mẹ:
Mẹ ơi, mẹ ơi! Cứu con…cứu con…
Nhìn Gà con kêu cứu chị Ong không chần chừ lao ngay xuống chích túi bụi vào mặt, mắt, mũi, tai …làm cho mặt Cáo sưng vù lên, mũi to phồng đau quá…Cáo chạy biến vào rừng.
Vừa lúc đó Gà mẹ chạy đến. Gà con liền rối rít:” Mẹ ơi! Con sợ quá! Chị Ong dũng cảm thật”
Gà mẹ ôm con vào lòng và cảm ơn chị Ong.