Hỗ trợ trực tuyến

  • Hỗ trợ trực tuyến

    Hỗ trợ trực tuyến Hỗ trợ trực tuyến
  • Hotline:
  • Giải đáp thắc mắc

    Giải đáp thắc mắc Giải đáp thắc mắc
  • Hotline:
  • Thủ tục ĐK nhập học

    Thủ tục ĐK nhập học Thủ tục ĐK nhập học
  • Hotline:

Thống kê truy cập

Tin tức hàng ngày

Kính gửi phụ huynh Bé lớp mẫu giáo lớn các bài thơ, câu chuyện Bé học từ ngày 10-11-2014 đến ngày 20-12-2014

 
 
 

Thơ:  Cái bát xinh xinh

 

Mẹ cha công tác Qua bàn tay mẹ
Nhà máy Bát Tràng Thành cái bát hoa
Mang về cho bé Nâng niu bé giữ
Cái Bát xinh xinh Mỗi bữa hằng ngày
Từ bùn đất sét Công cha,công mẹ
Qua bàn tay cha Bé cầm trên tay.

 

 

Bài thơ Bé làm bao nhiêu nghề

 

Bé chơi làm thợ nề

Chữa bệnh cho mọi người

Xây nên bao nhà cửa.

Bé chơi làm cô nuôi

Bé chơi làm thợ mỏ

Xúc cơm cho cháu bé.

Đào lên thật nhiều than.

Một ngày ở nhà trẻ

Bé chơi làm thợ hàn

Bé làm bao nhiêu nghề

Nối nhịp cầu đất nước.

Chiều mẹ đón bé về
          Bé chơi làm thầy thuốc Bé lại là cái Cún.
 

 

 

Truyện cổ tích: Quả bầu tiên

 

Ngày xửa, ngày xưa có một chú bé con nhà nghèo, nhưng vô cùng tốt bụng. Chú luôn luôn sẵn lòng giúp đỡ, chăm sóc mọi người, mọi vật xung quanh mình. Vì thế cứ mỗi độ xuân về, chim chóc lại ríu rít kéo nhau tới làm tổ, hót vang quanh nhà chú bé.

 

Một hôm có một con Cáo ở đâu mà tới bắt chim Én ở đầu nhà chú bé. Con Én non nớt bị rơi xuống đất gãy cánh. Chú bé vội lao ra cứu con chim. Chú ôm ấp vỗ về con Én nhỏ, làm cho nó một cái tổ khác và chăm cho con Én ăn. Nhờ sự chăm sóc tận tình của chú bé, con Én đã khỏi đau. Mùa thu đến khi nhìn lên trời thấy từng đàn Én hối hả bay đi tránh rét ở phương Nam, con Én nhỏ phân vân nửa muốn bay theo đàn, nửa lại lưu luyến không nỡ rời chú bé.

 

Hiểu được lòng Én, chú bé âu yếm bảo:

 

-         Én cứ bay theo đàn đi kẻo mùa đông lạnh lắm. Đến mùa xuân ấm áp thì Én lại trở về với anh.

 

Nói xong chú bé tung con Én nhỏ lên trời. Con Én đang chấp chới bay lên nền trời xanh biếc của mùa thu. Nó nhập vào một đàn Én lớn đang trên đường di cư về những xứ sở ấm áp ở phương Nam. Con Én nhỏ mau chóng tìm được niềm vui giữa bạn bè, nhưng nó không thể nào quên chú bé.

 

Mùa xuân tươi đẹp đã tới. Con Én nhỏ tìm về ngôi nhà đơn sơ nhưng đầm ấm tình thương của chú bé. Nó kêu lên thành tiếng mừng vui khi thấy chú bé đang ngồi đan sọt giữa sân. Đôi cánh Én chao liệng sà xuống và Én thả trước mặt chú bé một hạt bầu.

 

Chú bé vùi hạt bầu xuống đất. Chẳng bao lâu hạt bầu đã nảy mầm thành cây. Cây bầu lớn nhanh như thổi, ra hoa, kết quả. Nhưng lạ chưa, quả bầu to khổng lồ, cả nhà chú bé mới khiêng về được một quả, khi bổ ra… Ôi! Thật kì diệu! Trong  quả bầu đầy vàng bạc, châu báu và thức ăn ngon!

 

Tên địa chủ trong vùng nghe được chuyện ấy. Hắn cũng muốn được chim Én cho nhiều quả bầu tiên. Hắn bèn tìm cách bắt một con chim Én con rồi bẻ gãy cánh. Sau đó hắn giả vờ thương xót con Én rồi đem về nuôi.

 

Đến mùa thu, khi nhìn lên trời thấy đàn Én đầu tiên xuất hiện, hắn vội vàng ném con Én lên trời và bảo:

 

-         Bay đi Én con! Mau đi kiếm hạt bầu tiên về đây cho ta!

 

Con Én khốn khổ bay đi. Mùa xuân năm sau nó cũng trở về và đem theo một hạt bầu. Tên địa chủ hí hửng đem gieo và ngày đêm canh giữ. Khi quả bầu đã già, hắn bảo mọi người khiêng về rồi đuổi tất cả ra. Hắn đóng cửa lại rồi một mình hắn bổ quả bầu tiên. Quả bầu vừa được bổ ra, vàng bạc chẳng có, chỉ có rắn rết. Rắn rết từ trong quả bầu xông ra cắn chết tên địa chủ tham lam độc ác.

 

 

*************************************************************

Kính gửi phụ huynh Bé lớp mẫu giáo nhỡ các bài thơ, câu chuyện Bé học từ ngày 10-11-2014 đến ngày 20-12-2014

 

Bài thơ: Chim Chích Bông.

Chim chích bông Em vẫy gọi Chú chích bông
Bé tẹo teo Chích bông ơi! Liền sà xuống
Rất hay chèo Luống rau xanh Bắt sâu cùng
Từ cành na Sâu đang phá Và luôn miệng
Ra cành bưởi Chim xuống nhé Thích... thích....thích!
Qua bụi chuối Có thích không?  

 

 

 

 

 

Bài thơ: Hoa kết trái.

 

Hoa cà tim tím Hoa mận trắng tinh
Hoa mướp vàng vàng Rung rinh trước gió
Hoa lựu chói chang Này các bạn nhỏ
Đỏ như đốm lửa Đừng hái hoa tươi
Hoa vừng nho nhỏ Hoa yêu mọi người
Hoa đỗ xinh xinh Nên hoa kết trái.

 

 

 

 

Bài thơ: Đàn kiến nó đi.

 

Một đàn kiến nhỏ Đang chạy bên này Chúng em vào lớp
Chạy ngược chạy xuôi Lại sang bên nọ Sóng bước hai hàng
Chẳng ra hàng một Cắm cổ cắm đầu Chẳng như kiến nọ
Chẳng thành hàng hai Kìa trông, xấu quá! Rối tinh cả đàn.

 

 

 

 

Truyện cổ tích: Sự tích hoa hồng

 

 

Ngày xưa, hoa hồng chỉ toàn một màu trắng tinh. Những bông hoa hồng nói với nhau:

 

- Ước gì chúng ta có nhiều màu sắc như các loại hoa khác.

 

- Ừ nhỉ! Giá mà chúng ta có được màu đỏ rực rỡ của hoa thược dược, màu tím ngắt của hoa lưu ly, màu vàng tươi của hoa cúc.

 

- Nhưng chúng ta biết làm cách nào bây giờ?

 

Đúng lúc ấy, có một nàng tiên bay qua và nghe được câu chuyện của những bông hoa hồng. Nàng thầm nghĩ: “Mình sẽ giúp các bạn hoa hồng!”.

 

Nàng tiên bay đến gặp thần Mặt Trời và nói:

 

-  Xin thần hãy ban cho loài hoa hồng sắc đỏ rực cháy của thần!

 

Thần Mặt Trời vuốt râu cười khà khà, gật đầu đồng ý. Nàng tiên cảm ơn thần Mặt Trời rồi bay tới gặp nữ thần Mặt Trăng và nói:

 

  • Xin nữ thần ban cho loài hoa hồng sắc vàng êm dịu của thần!
  •  

Nữ thần Mặt Trăng mỉm cười gật đầu. Sáng sớm hôm sau, khi nàng tiên trở lại vườn hồng thì cây lá tưng bừng chào đón. Bông hồng đỏ thắm thiết giữa các bông hồng mỉm cười chào nàng tiên. Nàng tiên nói:

 

- Từ nay, bạn có tên là Hồng Nhung. Các bạn hoa hồng có cánh màu vàng thì gọi là Hồng Vàng. Còn những bông hoa vẫn giữ mãi mãi màu trắng tinh thì gọi tên là Hồng Bạch.

 

Hoa Hồng Nhung băn khoăn hỏi:

 

- Tiên nữ ơi, nàng bay khắp nơi đó đây, nàng có biết ai biến màu cho loài hoa hồng chúng tôi không

 

Tiên nữ trả lời:

 

- Đó là thần Mặt Trời, Mặt Trăng, là hơi ấm, ngọt ngào của Đất mẹ, là nắng gió, là mưa và sương đêm, là bạn bè ở khắp nơi đây!

 

Những bông hồng cùng lên tiếng:

 

-Vậy thì chúng tôi phải làm gì để đáp lại lòng tốt của họ?

 

-Các bạn hãy mang hương sắc của mình làm đẹp cho cuộc sống. Đó là cách trả ơn đáng quý nhất.

 

Nói rồi, nàng tiên vu vẻ bay đi để khoe với tật cả mọi người rằng: Đã có một loài hoa hồng muôn sắc hương rực rỡ.

 

Từ đó, hoa hồng có nhiều màu sắc như bây giờ.

 

****************************************************

 

Kính gửi phụ huynh Bé lớp mẫu giáo bé các bài thơ, câu chuyện Bé học từ ngày 10-11-2014 đến ngày 20-12-2014

 

 

Thơ: Bé làm Bác Sĩ

 

Mời mẹ ngồi im lặng Nếu tiêm thì đau lắm
Để bác sĩ khám cho Mẹ lại khóc nhè thôi
Chắc lại đi đầy nắng Mẹ bỗng hỏi bác sĩ
Bệnh này là bệnh ho Sổ mũi uống thuốc gì
Thuốc ngọt chứ không đắng Bác sĩ chừng hiểu ý
Phải uống với nước sôi Uống sữa với bánh mỳ.

 

 

 

 

 

Thơ: Hoa kết trái

 

 

Hoa cà tim tím Hoa mận trắng tinh
Hoa mướp vàng vàng Rung rinh trước gió
Hoa lựu chói chang Này các bạn nhỏ
Đỏ như đốm lửa Đừng hái hoa tươi
Hoa vừng nho nhỏ Hoa yêu mọi người
Hoa đỗ xinh xinh Nên hoa kết trái.
 

 

 

Thơ: Chiếc cầu mới

 

Trên dòng sông trắng Khách ngồi trên tàu
Cầu mới dựng lên Đòan người đi bộ
Nhân dân đi bên Cùng cười hớn hở
Tàu xe chạy giữa Nhìn chiếc cầu dài
Tu tu  xe lửa Tấm tắc khen tài
Xình xịch qua cầu Công nhân

 

 

 

  

Truyện: Cô bé quàng khăn đỏ

 

Ngày xửa, ngày xưa, có một cô bé thường hay quàng chiếc khăn màu đỏ, vì vậy, mọi người gọi cô là cô bé quàng khăn đỏ. Một hôm, mẹ cô bảo cô mang bánh sang biếu bà ngoại. Trước khi đi, mẹ cô dặn:

 

- Con đi thì đi đường thẳng, đừng đi đường vòng qua rừng mà chó sói ăn thịt con đấy. Trên đường đi, cô thấy đường vòng qua rừng có nhiều hoa, nhiều bướm, không nghe lời mẹ dặn, cô tung tăng đi theo đường đó. Đi được một quãng thì gặp Sóc, Sóc nhắc:

 

- Cô bé quàng khăn đỏ ơi, lúc nãy tôi nghe mẹ cô dặn đi đường thẳng, đừng đi đường vòng cơ mà. Sao cô lại đi đường này?

 

Cô bé không trả lời Sóc. Cô cứ đi theo đường vòng qua rừng. Vừa đi, cô vừa hái hoa, bắt bướm. Vào đến cửa rừng thì cô gặp chó sói. Con chó sói rất to đến trước mặt cô. Nó cất giọng ồm ồm hỏi:

 

- Này, cô bé đi đâu thế?

 

Nghe chó sói hỏi, cô bé quàng khăn đỏ sợ lắm, nhưng cũng đành bạo dạn trả lời:

 

- Tôi đi sang nhà bà ngoại tôi.

 

Nghe cô bé nói đi sang bà ngoại, chó sói nghĩ bụng: À, thì ra nó lại còn có bà ngoại nữa, thế thì mình phải ăn thịt cả hai bà cháu. Nghĩ vậy nên chó sói lại hỏi:

 

- Nhà bà ngoại cô ở đâu?

 

- Ở bên kia khu rừng. Cái nhà có ống khói đấy, cứ đẩy cửa là vào được ngay.

 

Nghe xong, chó sói bỏ cô bé quàng khăn đỏ ở đấy rồi chạy một mạch đến nhà bà ngoại cô bé. Nó đẩy cửa vào vồ lấy bà cụ rồi nuốt chửng ngay vào bụng. Xong xuôi, nó lên

 

giường nằm đắp chăn giả là bà ngoại ốm.

 

Lúc cô bé quàng khăn đỏ đến, cô thấy chó sói đắp chăn nằm trên giường, cô tưởng “bà ngoại” bị ốm thật, cô hỏi:

 

- Bà ơi! Bà ốm đã lâu chưa?

 

Sói không đáp giả vờ rên hừ… hừ…

 

- Bà ơi, mẹ cháu bảo mang bánh sang biếu bà.

 

- Thế à, thế thì bà cám ơn cháu và mẹ cháu. Cháu ngoan quá. Cháu lại đây với bà.

 

Cô bé quàng khăn đỏ chạy ngay đến cạnh giường, nhưng cô ngạc nhiên lùi lại hỏi;

 

- Bà ơi! Sao hôm nay tai bà dài thế?

 

- Tai bà dài để bà nghe cháu nói được rõ hơn Chó sói đáp

 

- Thế còn mắt bà, sao hôm nay mắt bà to thế?

 

- Mắt bà to để bà nhìn cháu được rõ hơn.

 

Chưa tin, cô bé quàng khăn đỏ lại hỏi:

 

- Thế còn mồm bà, sao hôm nay mồm bà to thế?

 

- Mồm bà to để bà ăn thịt cháu đấy.

 

Nói xong, sói nhổm dậy định vồ lấy cô bé. May sao, lúc đó bác hàng xóm chạy sang thấy thế, sẵn cái búa trong tay, bác liền phang ngay vào đầu Sói một cái. Con Sói gian ác vỡ sọ chết ngay. Bác hàng xóm liền lấy dao mổ bụng chó Sói và kịp thời cứu được bà. Thế là cả hai bà cháu đều không việc gì.

 

Từ dạo ấy, cô bé quàng khăn đỏ không bao giờ dám làm sai lời mẹ dặn.

 

 

*************************************************************

 

Kính gửi : Phụ huynh bé lớp nhà trẻ các bài thơ câu chuyện các bé học từ ngày 10-11-2014 đến ngày 20-12-2014

 

 

Kể chuyện: Đôi bạn tốt

 

 

Thím Vịt bận đi chợ xa đem con đến gởi bác gà mái mẹ. Gà mái mẹ gọi con ra chơi với Vịt con.


Gà con xin phép mẹ dẫn Vịt con ra vườn chơi và tìm giun để ăn. gà con nhanh nhẹn đi trước. 


Vịt con lạch bạch theo sau:


Thấy Vịt con chậm chạp, Gà con tỏ ra không thích lắm. Ra tới vườn, Gà con lấy hai chân bới đất tìm giun. Ngón chân của Vịt có màng không bới đất được. Vịt con cứ lạch bạch khiến đất bị nén xuống. Gà con không tài nào tìm giun được.


 Gà con tức quá nói với Vịt con :

 

-Bạn chẳng biết bới gì cả, bạn đi chỗ khác chơi để tôi bới một mình vậy.


-Vịt con thấy Gà con cáu với mình cũng buồn, liền bỏ ra ao tìm tép ăn. 


-Một con Cáo mắt xanh, đuôi dài nấp trong bụi rậm, thấy Gà con đi tìm mồi một mình định nhảy ra vồ. 


-Gà con sợ quá vội ba chân bốn cẳng chạy ra bờ ao. Gà con vừa chạy vừa kêu : “Chiếp, chiếp, chiếp !”.


-Vịt con đang lặn ngụp tìm tép, nghe tiếng bạn gọi vội lướt nhanh vào bờ kịp cõng bạn ra xa. 


-Cáo chạy tới bờ đã thấy Gà và Vịt đang ở gần ao sâu. 
-Chờ mãi không được, Cáo liếm mép và bỏ đi. 


-Nhờ Vịt có đôi chân như mái chèo bơi rất nhanh mà Gà con thoát chết...


-Lúc này Gà con mới thấy việc mình đuổi Vịt con là không tốt, và xin lỗi bạn. Vịt con không giận mà còn mò tép cho gà con ăn.


Từ đấy mỗi khi Vịt con đến chơi. Gà con mừng tíu tít đi tìm giun cho Vịt con ăn. Gà con nhanh nhẹn đi trước, Vịt con lạch bạch theo sau. Hai bạn gà và Vịt rất quý mến nhau.

 

 

 

 

Kể chuyện: Thỏ con ăn gì?

 

 

 Vào một buổi sáng mùa xuân, Thỏ con đi lang thang trong rừng. Thỏ đi mãi, đi mãi mà chẳng tìm được cái gì để ăn .

 

 Thỏ gặp Gà Trống đang mổ thóc. Gà Trống mời : «  Bạn Thỏ ơi, tôi có nhiều thóc vàng, bạn hãy ăn cùng tôi ». Thỏ con nói : «  Cảm ơn bạn, nhưng tôi không ăn được thóc vàng ».

 

Thỏ lại đi tiếp. Trên đường đi , Thỏ gặp mèo đang ăn cá. Mèo vui vẻ mời Thỏ : « Thỏ ơi, mời bạn ăn cá cùng tôi ».

 

Thỏ nói : « Cảm ơn Mèo con nhé, tôi không ăn được cá đâu

».
   Thỏ lại tiếp tục bước đi, những bước đi nặng nề vì mệt và đói. Mệt quá, Thỏ con ngồi nghĩ dưới gốc cây và bật khóc :

Hu...hu...


     Vừa lúc đó Dê con xách làn rau đi qua. Dê mời Thỏ con hai củ cà rốt. Thỏ con mừng rỡ cám ơn Dê con và chú ăn cà rốt một cách ngon lành.

 

 

Kể chuyện: Quả trứng

 

 

Có một quả trứng ai đánh rơi. Thấy quả trứng gà trống hỏi :

ó ò o.. quả trứng gì to .. to..


Lợn con chạy đến , nó ngắm nghía quả trứng ….. rồi bảo ụt ịt ụt ịt  trứng gà, trứng vịt


Quả trứng lúc lắc, lúc lắc rồi vỡ đánh tách một cái. Vịt con ở trongtrứng ló đầu ra kêu vít , vít vít.

 

 

 

 

Truyện: Bác gấu đen và hai chú thỏ.

 

 

Trời mưa to như trút nước gió thổi ào ào bẻ gãy cả cành cây, bác gấu đen đi chơi về bị ướt lướt thướt, nước mưa chảy ròng ròng xuống mặt bác gấu chạy mãi chạy mãi trong rừng để tìm chỗ trú nhờ, may quá nhà của thỏ nâu đây rồi!

 

- Cốc, cốc! thỏ nâu đang ngủ liền tỉnh dậy gắt gỏng hỏi:

 

- Ai đấy?

 

- Bác gấu đen đây! Mưa to quá, cho bác trú nhờ một đêm được không. Thỏ nâu không mở cửa nó càu nhàu:

 

- Không trú nhờ được đâu . bác to quá, bác làm đổ nhà của cháu mất! gấu đen van nài

 

- Bác không làm đổ nhà của cháu đâu, bác vào rất nhẹ nhàng thôi!

 

- Nhẹ cũng đổ, không nhẹ cũng đổ: bác đi đi ! thỏ nâu vẫn nằm trong nhà nói vọng ra, nó nhất định không ra mở cửa. gấu đen buồn rầu. gấu đen tiếp đi, đi mãi, đi mãi vừa mệt vừa rét.

 

Bỗng nhiên gấu đen nhìn thấy có một ngôi nhà. Trong nhà thắp đèn sang trưng. Có tiếng thỏ trắng khe khẽ hát “ là lá la….”, gấu đen lại gần rụt rè gõ cửa.

 

- Cốc, cốc, cốc!

 

- Ai đấy?

 

- Bác gấu đen đây cho bác trú nhờ một đêm có được không,.. thỏ trắng bước ra mở cửa.

 

- Ồ cháu chào bác gấu đen, mời bác vào đây bác ướt hết rồi! thỏ trắng dắt bác gấu đen vào nhà, kéo ghế mời bác ngồi trước bếp lò sửa ấm . gấu đen hơ người một lúc, nước mưa trên mặt cũng khô, trên cổ cũng khô. Trong khi bác gấu đen sửa ấm, thỏ trắng mang ra một đĩa bánh mời bác gấu đen ăn, gấu đen cảm động nói:

 

- Cảm ơn thỏ trắng rất nhiều.

 

Gấu đen ăn xong thỏ trắng và bác gấu đen cùng đi ngủ. nửa đêm bảo nổi lên ầm ầm, cành cây kêu răng rắc, có tiếng đập cửa thình thình:

 

- Bạn thỏ trắng ơi, cho tôi vào trú nhờ với nhà tôi bị đỗ mất rồi

 

Bác gấu đen vội choàng dậy chạy ra mở cửa, thỏ nâu vừa khóc vừa kể với bác gấu đen và thỏ trắng: hu hu hu nhà bị đổ mất rồi! làm thế nào bây giờ?

 

Gấu đen kéo thỏ nâu đến bên lò sưởi và an ủi: cháu sười người cho ấm đi! Nhà bị đổ à? lo gì sang mai bác và thỏ trắng sẽ làm lại nhà cho cháu.

 

Thỏ nâu sưởi ấm một lúc nước mưa trên người đã khô. Lúc bấy giờ thỏ nâu mới ân hận vì đã đuổi bác gấu đi. Thỏ nâu ngập ngừng xin lỗi bác gấu.

 

Thỏ nâu đừng buồn bác không giận cháu đâu. Thôi bác cháu ta đi ngủ, kẻo khuya quá rồi! đêm hôm ấy thỏ nâu và thỏ trắng ôm bác gấu đen ngủ ngon lành